Nam diễn viên hạng A Lý Dịch Phong lộ ảnh trong khách sạn sau bê bối mua dâm khiến dư luận chân động nhiều giờ qua ở chung với bố chồng? 03:52 Hứa Ngụy Châu: Lưu Khải Uy bị "tóm sống" tay trong tay với sao nữ đã có chồng sau 4 năm ly hôn Dương Mịch. 03:24.
Tôi cứ hát cứ tìm trong nhạc Trịnh để thấy rõ hơn mỗi ngày tấm lòng nhân ái ông để lại cho mọi người. Tấm lòng đó đẹp lắm. Dấu ấn đậm nét nhất về ông trong tôi chính là tấm lòng của ông và những người yêu Trịnh. Đã rõ, đã thấu tấm lòng ấy. Đã đồng cảm và đi cùng tấm lòng ấy. Khánh Ly hát 'Bà mẹ Ô Lý" (Trịnh Công Sơn). Video: Youtube ThAoOpeth.
Sở Thông tin và Truyền thông (TT&TT) An Giang đã phối hợp Sở Tài nguyên và Môi trường (TN&MT), Sở Tài chính, Cục Thuế tỉnh và UBND các huyện, thị xã, thành phố trên địa bàn An Giang tổ chức thực hiện tích hợp, cung cấp dịch vụ thanh toán trực tuyến nghĩa vụ tài chính trong thực hiện thủ tục hành chính (TTHC
"Ly châu trong lòng bàn tay" là một bộ truyện sủng ngọt. Nam chính mạnh mẽ, lạnh lùng. Nữ chính yếu ớt, bánh bèo. Cung đấu, gia đấu không quá gay gắt. Nội dung ít mâu thuẫn, cao trào nhưng bù lại một vài tình tiết xen lẫn khá hài hước, dễ thương.
Miền Tây Nam Bộ với thế hệ chúng tôi là một vùng đất đầy thơ mộng và luôn khao khát được đặt chân tới, khi tuổi thơ đã từng đắm chìm trong những trang sách "Đất rừng phương Nam" của nhà văn Đoàn Giỏi. Cuối tuần vừa qua, tranh thủ không có tiết theo thời khóa biểu của cơ quan, tôi tranh thủ có
. Người dịch LC + Chim Ba Chân Rất nhanh, một lão thái y hơn năm mươi tuổi, tóc mai hoa râm đã tới. Sau khi ông ta hành lễ với các vị nương nương, Đề hoàng hậu cười nói “Đây là Đại tiểu thư của phủ Thừa tướng, Từ thái y, thân thể nàng yếu ớt, ngươi cẩn thận bắt mạch xem.” Diệp Ly Châu ngồi ở chỗ cao cao bên cạnh Đề hoàng hậu, Từ thái y quỳ trên mặt đất, chẩn mạch tượng qua một chiếc khăn tay, đôi mắt vẩn đục nhìn Đề hoàng hậu, hơi lắc đầu, sau đó nói “Thân thể cô nương hơi yếu, hoàng hậu nương nương cũng không cần lo lắng quá, lát nữa vi thần sẽ kê đơn cho cô nương.” Thấy ám chỉ của Từ thái y, Đề hoàng hậu tự hiểu Diệp Ly Châu đích thực không chữa được nữa. Một cô nương bạc mệnh không có phúc như vậy, cưới vào Đông cung, sợ là không tốt lắm. Càng không có khả năng, Đề hoàng hậu càng cảm thấy đáng tiếc. Nhìn gia thế của Diệp Ly Châu, diện mạo này… cô nương tốt biết bao… Lúc này, cung nữ từ bên ngoài đi vào thông báo “Bẩm Hoàng hậu nương nương, một khắc trước Thái tử điện hạ đã ra khỏi Đông cung, nói là đến thỉnh an ngài. Quý phi nương nương cùng Nhị hoàng tử điện hạ, Tam công chúa điện hạ đã ở ngoài cửa, sắp tiến vào đây.” Trong lòng Đề hoàng hậu không vui. Cây gậy chọc phân Thịnh quý phi này, nơi nào không cần nàng ta, nàng ta một mực hướng về nơi đó khiến người ta chán ghét. Có điều, Đề hoàng hậu vẫn mỉm cười gật đầu. Đang nói thì một bóng dáng hoa lệ tiến vào, Diệp Ly Châu thoáng liếc nhìn, người phụ nữ đi ở giữa có dung nhan kiều mị, khóe mắt vành môi vểnh lên một cách tự nhiên, trên người mặc hoa phục rực rỡ, tóc mai như mây, ngọc bội leng keng, chắc chắn chính là Thịnh quý phi. Bên trái Thịnh quý phi là một thiếu niên 15-16 tuổi, thân hình hắn cao lớn, dung nhan khôi ngô, nhưng lại mang theo mấy phần tà khí. Bên cạnh thiếu niên là một thiếu nữ 15-16 tuổi, thiếu nữ mặc hoa phục, vẻ mặt có mấy phần nhút nhát. Thịnh quý phi hành lễ, giọng nàng ta mềm mại dịu dàng, giống như khóe mắt khóe môi nàng vậy hơi lanh lảnh cất lên “Nô tỳ thỉnh an Hoàng hậu nương nương.” Trên mặt Đề hoàng hậu tràn đầy tươi cười, cũng không để Thịnh quý phi đứng lên, tận lực để Thịnh quý phi duy trì tư thế lúc hành lễ. Bà chậm rãi thưởng thức một ngụm trà, rồi đặt chén vào tay một cung nữ, lại chậm rãi nói “Em đó, em chính là người thích tham gia náo nhiệt. Bổn cung đã đoán được em sẽ qua đây xem Diệp tiểu thư. Có điều, Dật Nhi không đi nghe Thái phó giảng bài à? Sao lại thích tham gia trò vui giống như mẫu phi ngươi vậy hả?” Y phục cùng đồ trang sức của Thịnh quý phi đều rất nặng, đè trên người nặng trĩu, không có ai đỡ, nàng ta mệt đến cẳng chân mỏi nhừ, nghe Hoàng hậu nói Triệu Dật, thì vội vàng thưa “Là nô tỳ nghĩ, lâu rồi Dật Nhi không thỉnh an người, cố ý dẫn nó tới đây.” Nhị hoàng tử Triệu Dật nói “Quý phi nương nương vẫn luôn nhắc tới mẫu hậu người, nên giờ nhi thần mới tới đây thỉnh an người.” Đề hoàng hậu nói “Dật Nhi lại cao hơn rồi, càng có phong phạm của hoàng tử rồi, chỉ là vẫn cứ không đủ lanh lợi, chả trách bình thường bệ hạ thích chỉ điểm ngươi. Còn không mau đỡ mẫu phi ngươi lên ghế ngồi, nàng cứ gập người mãi, nhất định sẽ mệt.” Lúc này Triệu Dật mới đỡ Thịnh quý phi đứng lên. Diệp Ly Châu thấy Hiền phi, Giả quý nhân và Đỗ tần đều đứng dậy hành lễ với Thịnh quý phi, thì cũng đứng lên theo. Thịnh quý phi đương nhiên là tới vì Diệp Ly Châu. Hoàng hậu có một đứa em trai cường đại làm hậu thuẫn. Diệp Phụ An là người kiêu ngạo như vậy, Tần vương muốn tới làm khách là tới, Thịnh quý phi gấp đến độ lửa xém lông mày, chỉ lo ngày nào đó vừa rời giường, thì nghe nói Diệp Phụ An gả con gái cho Thái tử. Vốn dĩ Nhị hoàng tử đã là tìm đường sống trong kẽ hở, Thừa tướng liên thủ với Thái tử, còn có đường sống cho Nhị hoàng tử nữa sao? Lần này nàng ta tới đây, chính là muốn xem xem Diệp Ly Châu có gầy yếu như trong lời đồn hay không. Thịnh quý phi cười nói “Là cô nương nhà họ Diệp phải không? Tên là gì?” Diệp Ly Châu nói “Thần nữ là Diệp Ly Châu.” “Diệp Ly Châu, chà chà, ngọc châu ngàn vàng, thực sự là hiếm thấy.” Thịnh quý phi nói “Tháng trước Nhị hoàng tử tặng cho bổn cung một đôi bông tai, vừa vặn cũng đáng giá ngàn vàng, Tang Du, cầm qua đây, bổn cung phải tự tay đeo cho Diệp cô nương.” Diệp Ly Châu không ngờ sẽ nhận được đãi ngộ như vậy. Ở hậu cung, Thịnh quý phi chỉ đứng sau Hoàng hậu, bây giờ bà ta đeo bông tai cho nàng, truyền ra ngoài, người khác chỉ xem là một câu chuyện thú vị, cho rằng quan hệ giữa hai người vô cùng tốt, Thịnh quý phi cực kỳ coi trọng nàng, lại rõ ràng hạ thấp thân phận cao quý đeo bông tai cho nàng. Thịnh quý phi là mẹ đẻ của Nhị hoàng tử, nếu như có người truyền bá lời đồn châm dầu vào lửa, đến lúc đó, nàng và Nhị hoàng tử cũng sẽ bị buộc chặt vào với nhau. Nhị hoàng tử không cần nàng cũng không sao, nhưng một người con gái có dính dáng đến một người đàn ông khác, danh tiếng gần như sẽ bị hủy hoại. Diệp Ly Châu lui về sau một chút, cười nói “Thần nữ cũng không có lỗ tai, không đeo bông tai được. Tấm lòng của Quý phi nương nương, thần nữ xin nhận.” Thịnh quý phi trái lại cảm thấy hiếm lạ “Chưa từng xỏ lỗ tai sao?” Nha hoàn Ngọc Sa mà Diệp Ly Châu mang tới, nói “Thưa, Tiểu thư từ nhỏ lớn lên trong chùa, nơi đó không lưu hành mấy việc trang điểm.” Thịnh quý phi vốn chính là một người ương ngạnh lại độc đoán. Nếu Tần vương không ở trong kinh thành, ỷ vào sự yêu thích của hoàng đế dành cho nàng ta, chắc chắn nàng ta sẽ không cung kính với hoàng hậu như vậy. Nghe xong những lời mà nha hoàn của Diệp Ly Châu nói, trong lòng Thịnh quý phi đã không còn hứng thú gì nữa. Nàng ta chủ động hạ thấp thân phận muốn đeo bông tai cho, Diệp Ly Châu lại không có lỗ tai? Cho dù không có, cũng phải xỏ ra hai cái lỗ. Thịnh quý phi nói “Cái này thì dễ xử lý, gọi hai cô cô tới đây xỏ lỗ tai cho Diệp tiểu thư, đã là tiểu thư nhà quyền quý, chung quy cũng phải đeo bông tai.” Thịnh quý phi không nói dối. Sớm muộn cũng phải xỏ lỗ tai, không nể mặt Thịnh quý phi, hôm nay nhất định không qua được. Đề hoàng hậu nói “Đi gọi hai cô cô tới đây.” Bà đảo mắt thoáng nhìn Diệp Ly Châu, Diệp Ly Châu thầm hiểu ý. Thịnh quý phi ngồi xuống uống trà, Nhị hoàng tử Triệu Dật ở ngay bên cạnh Thịnh quý phi, hắn cũng âm thầm đánh giá Diệp Ly Châu. Chỉ chốc lát, hai vị cô cô đã tới, Diệp Ly Châu được dẫn ra sau tấm bình phong. Hai cô cô dùng hạt đậu vàng thật nhỏ cọ lên dái tai của Diệp Ly Châu. Hai bên dái tai từ từ trở nên tê tê, vào lúc nàng cảm thấy không còn cảm giác, hai cây kim đã được nung nóng liền xuyên qua. Một trận đau đớn, một giọt máu rơi xuống, hai vị cô cô vội cầm máu cho nàng, dùng cuống lá trà xuyên qua lỗ tai. Lúc này, Diệp Ly Châu đột nhiên giả bộ bất tỉnh, nhắm mắt lại nằm dài ra trên giường nhỏ. Hai vị cô cô vội nói “Không xong rồi, Diệp cô nương ngất đi rồi.” Truyền đến bên ngoài, trong lòng Đề hoàng hậu hài lòng, nhưng vẫn nhíu mày “Còn không mau gọi thái y đến, Diệp cô nương là minh châu trên tay Thừa tướng. Diệp thừa tướng làm việc vì bệ hạ, nhiều năm qua cúc cung tận tụy, nếu Diệp cô nương xảy ra chuyện không may ở đây, chẳng phải khiến thừa tướng lạnh lòng sao?” Thịnh quý phi cũng có chút luống cuống. Nàng ta ở trong cung có thể khoa trương hống hách, đều là do bệ hạ sủng ái. Tuy Đề hoàng hậu bị bệ hạ lạnh nhạt, nhưng Đề hoàng hậu có sự ủng hộ của Tần vương, nàng ta thì không có. Nếu thân thể Diệp Ly Châu kém như vậy, xảy ra bất trắc, đến lúc đó Tần vương và Diệp thừa tướng nắm lấy điểm ấy không tha, chờ bệ hạ trách cứ, chẳng phải nàng ta sẽ gặp họa sao? Từ thái y được dẫn tới, lúc này, thái tử Triệu Quân cũng đã đến. Thái tử nhìn cả phòng chen chúc đầy người, trong lòng có chút khó hiểu “Mẫu hậu, đã xảy ra chuyện gì?” Đề hoàng hậu nói “Quân Nhi, con tới rồi. Là tiểu thư Diệp gia bị ngất. Người nàng gầy yếu, Quý phi thấy nàng không có lỗ tai, cứ nhất định để người xỏ lỗ tai cho nàng, kết quả, Diệp tiểu thư không chịu được đau, vừa xỏ xong thì hôn mê bất tỉnh.” Triệu Quân “…” Người con gái này yếu đến thế sao? Người lợi hại như cậu sao lại mắt mù mà coi trọng một người con gái đến xỏ lỗ tai cũng có thể ngất đi chứ? Khẩu vị của cậu thật đáng lo ngại. Ngày khác nếu là đến lúc động phòng, thiếu nữ yếu đuối này chẳng phải là bị đùa chết sao? Thịnh quý phi đã đi vào bên trong xem người, Đề hoàng hậu nói với Thái tử hai câu rồi cũng đi vào. Thái tử đang do dự có nên đi vào xem dung mạo Diệp Ly Châu ra sao hay không, lại thấy Nhị hoàng tử Triệu Dật cùng Tam công chúa Tư Nhu cũng đã chui vào trong đó, lập tức liền giận tím mặt “Triệu Dật, Tư Nhu, hai đứa vào đó làm gì?” Đề Kiêu đã vào đến cửa cung, chưa tới một khắc đồng hồ nữa sẽ đến nơi. Triệu Quân biết ông cậu mình vui buồn thất thường, nhất là tính tình rất xấu. Diệp Ly Châu ngất đi vốn không phải chuyện gì tốt, nếu lại để một người đàn ông là Triệu Dật vào thăm, sợ là Đề Kiêu sẽ nổi trận lôi đình.
Ly Châu Trong Lòng Bàn Tay Tác giả Phân Phân Hòa Quang vừa giới thiệu một bộ truyện mới thuộc thể loại ngôn tình. Với cặp đôi Nhiếp chính vương mạnh mẽ và mỹ nhân yểu điệu cùng phần văn án thu hút chắc chắn Ly Châu Trong Lòng Bàn Tay sẽ không làm cho bạn thất vọng. Nếu bạn thích sủng, không cẩu huyết, muốn đổi gió sau khi đọc truyện ngược và rối não thì đây là lựa chọn đáng để ánDiệp Ly Châu có diện mạo băng thanh ngọc khiết, là mộtmỹ nhân yểu điệu. Năm nàng đến tuổi cập kê, lại chẳng ai dám tới cửa cầu hôn. Người người đều biết, thân thể Diệp Ly Châu yếu ớt, đi hai bước cũng phải có người dìu, Thừa tướng lại là người yêu thương con gái như mạng. Cưới một mỹ nhân bệnh tật như vậy về nhà, hầu hạ hơi không tốt một chút, nhất định sẽ bị Diệp thừa tướng lòng dạ ác độc, thủ đoạn đen tối cho người giết Ly Châu cũng rất phiền muộn, thân thể nàng mỗi ngày một kém đi. Lúc đang an tâm chờ chết, thì có một người đàn ông lạnh lùng thường thường tới phủ Thừa tướng dạo đó thân cao dáng ngọc, dung mạo như người trời, chẳng qua là quá mức băng lãnh, ánh mắt nhìn về phía Diệp Ly Châu cũng đáng sợ vô nhưng, hễ Diệp Ly Châu tới gần người này, thì thân thể ốm yếu của nàng lại khôi phục lại mấy phần, một khi người ấy rời xa, nàng lại thở chẳng ra cùng có một ngày, Diệp Ly Châu có phần tâm cơ làm bộ sảy chân ngã sấp xuống, dự định tới gần người đàn ông đó hòng kéo dài sinh giá Phân Phân Hòa Quang
Người dịch /fb Ô Anh tới Diệp phủ, tự nhiên là ở lại chỗ Ô thị. Diệp Ly Châu rộng lượng, cũng không để ý trong phủ nhiều thêm một cô tiểu thư, nàng cũng không đặt Ô Anh ở trong lòng. Thời tiết mỗi ngày một nóng lên, chẳng mấy chốc đã là tháng bảy, mỗi ngày Diệp Ly Châu ném vào trong bình thủy tinh một viên trân châu. Buổi sáng thức dậy, nàng lắc lắc trân châu trong bình. Đã ba, bốn mươi viên rồi. Nàng đoán Đề Kiêu hẳn là đang ở Hàm Châu rồi, theo thời gian Đề Kiêu rời đi tăng lên, thân thể của nàng cũng từng chút một trở nên yếu đi. Diệp Ly Châu luôn không nhịn được nhớ lại cảm giác được chạm vào Đề Kiêu. Cái cảm giác vui vẻ khi ở cùng một chỗ với Đề Kiêu, Diệp Ly Châu chưa bao giờ cảm nhận được ở những nơi khác. Nàng thật muốn mùa đông tới ngay lập tức. Ngày sinh của Diệp Ly Châu là mười lăm tháng bảy. Mười lăm tháng bảy là quỷ tiết, nàng chưa bao giờ ăn mừng sinh nhật, bởi vì vào ngày này âm khí nặng, thân thể nàng sẽ càng không tốt. Diệp Phụ An cũng biết, ngày này người trong nhà sẽ bận rộn tế tổ, vội vàng những việc khác, toàn bộ phủ từ trên xuống dưới đều kiêng kỵ, cũng sẽ không nói hôm nay là ngày sinh của Diệp Ly Châu. Hải Đàn đã sớm biết tin tức này từ nửa tháng trước, nàng nghe nói ngày này Diệp Ly Châu dễ bị tai hoạ quấn lên người, nên từ sớm đã nhìn chòng chọc bên chỗ Ô thị, sợ Ô thị sẽ mưu tính cái gì. Ô thị vốn là muốn trừ khử Diệp Ly Châu vào hôm đó. Bởi vì mười bốn tháng bảy là lúc thân thể Diệp Ly Châu yếu nhất, nàng chết vào một ngày này, thì cũng coi như là thần không biết quỷ không hay. Nhưng khoảng thời gian trước chẳng hiểu sao Hoàng hậu lại gọi bà ta vào trong cung, đánh tiếng với bà ta, trong câu chữ đều là chỉ trích người làm chủ mẫu là Ô thị không làm hết bổn phận, không chăm sóc tốt một đôi trai gái mà Khương thị để lại. Ô thị không hại bọn họ đã là tốt rồi, sao có thể chăm sóc bọn họ chứ? Nét mặt Hoàng hậu hiền hoà, nhưng ý trong lời nói thì là, nếu Diệp Ly Châu có mệnh hệ nào, nhất định là Ô thị không đủ tư cách làm chủ mẫu. Hơn nữa đoạn thời gian trước bà ta bị Diệp Phụ An phạt quỳ từ đường, cho nên, Ô thị cũng không dám để Diệp Ly Châu xảy ra chuyện vào lúc này. Ngày mười lăm tháng bảy, còn chưa tới sẩm tối, trong ngoài Diệp phủ đã treo đầy đèn lồng, trên đèn lồng đều có hình vẽ trừ tà, phòng ngừa tai hoạ tiến vào trong phủ làm hại Diệp Ly Châu. Dù sao cũng là sinh nhật, hơn nữa lại sắp là ngày cập kê của Diệp Ly Châu, tuy rằng lễ cập kê sẽ lùi lại đến tháng tám, nhưng buổi tối, người một nhà vẫn cùng nhau ăn bữa cơm. Quân thị không tiện qua đó, chỉ có Khương Nhiễm Y tới. Diệp Ly Châu ngồi ở phía bên tay phải Diệp Phụ An, Diệp Gia Hữu ngồi ở bên trái Diệp Phụ An, Ô thị thì ngồi đối diện Diệp Phụ An, mấy người vợ lẽ không thể ngồi vào bàn, đứng ở một bên hầu hạ dùng cơm. Từ buổi chiều Diệp Ly Châu đã cảm thấy lồng ngực khó chịu, bước chân cũng nặng nề, nàng không muốn khiến cho Diệp Phụ An lo lắng, lúc đi tới thì trang điểm nền nã, trên môi bôi một lớp son nhàn nhạt, thoạt nhìn khí sắc cũng không tệ lắm. Trước khi ăn cơm, Ô thị cười nói “Sau khi Tiểu thư về nhà, khí sắc càng tốt hơn rồi, hồi đó đáng ra nên sớm chút đón tiểu thư về.” Diệp Phụ An nghĩ thấy cũng đúng, sau khi về nhà, thân thể Diệp Ly Châu khá hơn so với ở trong chùa, ông có chút hối hận đã để Diệp Ly Châu chịu khổ nhiều năm như vậy ở Minh Phật Tự. Chỉ có Diệp Ly Châu hiểu, thân thể của nàng khá hơn, thực ra đều là nhờ Đề Kiêu. Ô thị ngó thấy sắc mặt Diệp Phụ An tốt hơn bình thường rất nhiều, biết được lời mình nói đã trúng ý Diệp Phụ An rồi. Lúc bình thường, Ô thị thật sự không khiến người ta bới móc ra được sai sót gì. So sánh với mấy bà vợ bé, bà ta thận trọng có phong thái hơn, ăn nói cũng không khiến người ta chán ghét. Khi đó Diệp Phụ An không tái giá, mà là nâng Ô thị lên làm vợ cả, một suy tính trong đó chính là, ông sợ sau khi tái giá phu nhân mới độc ác ích kỷ, không bao dung được Diệp Gia Hữu và Diệp Ly Châu. Ô thị ở trong phủ biết thân biết phận, gia thế cũng thấp, nâng bà ta lên, bà ta cũng không dám làm mưa làm gió. Mặc dù Ô thị không có cách nào xem Diệp Gia Hữu và Diệp Ly Châu như con trai con gái của mình, nhưng bình thường làm việc ổn thỏa, cũng không có tận lực gây khó dễ. Lần trước Ô thị muốn phái người lục soát phòng của đầy tớ trong Tĩnh Thủy Hiên, sau khi quỳ từ đường xong, bà ta rất nhanh thì thừa nhận sai lầm trước mặt Diệp Phụ An, lại ba lần bốn lượt nhận lỗi với Diệp Ly Châu. Ăn cơm xong, Diệp Ly Châu và Khương Nhiễm Y đi về. Diệp Ly Châu cảm thấy cả người suy nhược, muốn quay về nghỉ ngơi thật tốt. Khương Nhiễm Y và Quân thị đều thật lòng thật dạ đối xử với Diệp Ly Châu. Lần trước Diệp Ly Châu bị bệnh, Khương Nhiễm Y vẫn luôn trông chừng nàng, lo lắng vô cùng. Diệp Ly Châu biết chị họ có lòng dạ thiện lương, nếu nói cho chị ấy biết, tối nay khẳng định chị sẽ ngủ không ngon, nên không nói gì cả, chỉ nói mình muốn về đi ngủ Khương Nhiễm Y cũng không nhìn ra, để Hải Đàn đưa Diệp Ly Châu quay về. Diệp Ly Châu đi sau lưng Hải Đàn, theo Hải Đàn ra khỏi viện mà Khương Nhiễm Y ở. Sau khi trở về, nàng tắm rửa một tóc dài của nàng ướt nhẹp, sau khi lau sạch sẽ xong tuy không nhỏ nước nữa, nhưng vẫn có phần ẩm ướt. Diệp Ly Châu mở cửa sổ ra, ngồi bên cửa sổ hong tóc. Sau khi tẩy trang, sắc mặt của nàng lộ ra vẻ nhợt nhạt, khí huyết không đủ, tay chân nàng cũng quả thực lạnh ngắt. Diệp Ly Châu cảm thấy vừa lạnh vừa nóng, mê man nằm sấp trên gối mềm, để gió nhẹ thổi khô tóc. Cửa sổ mở ra, sợ có muỗi bay vào, Hải Đàn để lại một bó huân hương, rồi lặng lẽ đi ra ngoài, cũng để nha hoàn giữ cửa đi ra, không cho quấy rầy sự thanh tịnh của tiểu thư. Giữa lúc nửa tỉnh nửa mê, Diệp Ly Châu cảm thấy ngọn nến trong phòng đột nhiên tắt mất, người nàng run lên một trận, nhưng lại không nặng nề như vậy nữa. Vừa mới tắm xong, lại là ở trong khuê phòng của mình, Diệp Ly Châu khoác trên người hai tầng áo lụa, váy áo che phần ngực và bụng, bởi vậy lộ ra xương quai xanh xinh đẹp cùng một mảnh tuyết trắng. Áo lụa màu đỏ tươi, màu sắc này càng tươi đẹp, càng tôn lên nước da trắng muốt của nàng, có cảm giác óng ánh trong suốt đến phát sáng. Mái tóc đen của Diệp Ly Châu nửa khô, mang theo hương thơm thoang thoảng, ngọn đèn đã tắt, ánh trăng chiếu vào, nàng ăn bận tươi đẹp, giống như là phủ một tầng yêu khí, nhưng vẻ mặt của nàng quá mức đơn thuần, dưới ánh trăng sạch sẽ, lại như là được phủ một tầng tiên khí. Diệp Ly Châu cảm thấy tay chân không còn nặng nề như vậy nữa, nàng mệt mỏi ngáp một cái, muốn đóng cửa sổ đi vào trong phòng nghỉ ngơi. Tay còn chưa đụng tới cửa sổ, Diệp Ly Châu đột nhiên mở to hai mắt, cánh môi đầy đặn ướt át cũng mở ra thật lớn, hiển nhiên là cực kỳ kinh ngạc. “Tần Vương điện hạ…” Diệp Ly Châu không dám lên tiếng, nàng ép giọng thật thấp, “Sao ngài đã tới rồi?” Không phải hắn nên ở Hàm Châu sao? Đề Kiêu dĩ nhiên là một mình cưỡi ngựa tới, liên tục hai ngày chưa nghỉ ngơi, Hãn huyết bảo mã ngày đi nghìn dặm của hắn cũng sắp mệt chết rồi. Mặc dù sinh nhật của tiểu cô nương không may mắn, nhưng hắn vẫn muốn tới. Muốn thăm nàng. Chỉ có một điều đáng tiếc là, khi tới kinh thành thì đã là sẩm tối rồi, Đề Kiêu không có thời gian đi tắm rửa, hay thay một bộ quần áo sạch sẽ, để sáng sủa trước mặt nàng. Hắn phong trần mệt mỏi, trên quần áo đều là bụi đất, ban ngày lên đường gấp rút, mặt trời chói chang trên cao, Đề Kiêu bị phơi nắng đen đi một ít. Màu da hắn thực ra không đậm, nhưng so sánh với làn da có thể phát sáng của tiểu cô nương thì vẫn có vẻ sẫm màu. Có điều, Đề Kiêu vẫn anh tuấn quyến rũ, phong thái của hắn không tầm thường, dù cho đang mặc áo vải, cũng càng chói mắt hơn so với mặc quần áo quý giá bằng lăng la tơ lụa. Dáng người hắn rắn rỏi, cao to như tùng bách. Hắn đứng ở dưới ánh trăng, ngũ quan sâu sắc lập thể, sau khi quét qua xương quai xanh mảnh mai tinh xảo cùng bờ vai của Diệp Ly Châu, tròng mắt hắn tối đi vài phần, giọng nói hơi có chút khàn khàn “Thái Tử có việc để ta về kinh hai ngày, nghe nói là sinh nhật nàng, nên tới xem một chút. Vốn là không định tới.” Diệp Ly Châu gật đầu, hóa ra là có việc, thảo nào sớm như vậy đã quay lại. Nàng thật sự cho rằng phải đến mùa đông mới có thể gặp được hắn. Đề Kiêu quay lại, có thể chủ động tới thăm nàng, nàng đã rất vui vẻ rồi. Nàng không thể chờ đợi được muốn gần Đề Kiêu hơn một chút. Nhưng là… Diệp Ly Châu ở trong phòng, Đề Kiêu ở bên ngoài, địa thế của căn phòng cao hơn một chút, nàng ở bên trên, hắn ở bên dưới, cách một cái cửa sổ, hai người cũng không thể cách quá gần. Diệp Ly Châu cũng không biết Hải Đàn đã sai bảo nha hoàn đi cả rồi, nàng lo phòng ngoài sẽ có nha hoàn nghe được. Diệp Ly Châu vịn cái gối đầu ngồi xổm dậy, nàng mở cửa sổ to hơn một chút, nhỏ giọng nói với Đề Kiêu “Điện hạ, ngài ở bên dưới đón ta, đừng để ta ngã, ta xuống dưới nói chuyện với ngài.” Mái tóc dài của nàng chưa dùng trâm buộc lên, mềm mại tản mát ở trên vai. Tóc nàng rất dài, như mây mù vậy, vừa dày vừa đẹp, khiến người ta không dời được mắt. Trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng nhuộm lên mấy phần đỏ ửng, càng lộ ra vẻ đáng yêu. Đề Kiêu nhìn quần áo của mình, hai ngày rồi hắn chưa nghỉ ngơi, trong mắt đầy tơ máu, trên y phục có bụi bặm và mồ hôi. Hẳn là nàng vừa mới tắm xong, trên người trước sau luôn có mùi thơm rất dễ chịu, tóc đen sạch sẽ lại xinh đẹp. Diệp Ly Châu nghĩ mình đi xuống như vậy, nhất định sẽ được Đề Kiêu ôm lấy. Nàng quá thích cảm giác được tiếp xúc với Đề Kiêu. Diệp Ly Châu nói “Nhất định phải ôm lấy ta…” Lời còn chưa dứt, Đề Kiêu giơ tay lên mở cửa sổ rộng hơn, hắn nâng vai Diệp Ly Châu lên, nhấc nàng xuống dưới. Lúc Diệp Ly Châu được thả xuống đứng trên mặt đất, cả người vẫn ở vào trạng thái kinh ngạc. Trên mặt đất là cỏ xanh, nàng không đi giày, bàn chân nhỏ nhắn bị đâm có chút khó chịu. Nhưng mà có váy phủ lên, Đề Kiêu cũng không thể thấy được.
ly châu trong lòng bàn tay